Bài đăng

Ngã ba đường tuổi đôi mươi!

Vì sao lại là Ngã ba đường? Thiết nghĩ đây là cụm từ duy nhất thích hơp với những thứ rối rắm trong lòng. 20 tuổi, vì sao vẫn chưa tìm thấy câu trả lời hằng thao thức? 20 tuổi, làm sao để ghìm lại con sóng trong lòng? Có nhiều khi nghĩ không thông, vì sao cứ bị cuốn theo những thứ rõ ràng có hại? Câu hỏi vì sao đó, đến khi nào mới trả lời được, thì lại là một câu hỏi khác. Con người vốn yếu đuối, cứ quanh quẩn mãi trong các giới hạn. Có những người không tin vào thứ gọi là giới hạn đó. Mãi mê, cố sức vượt qua nó. Hỏi xem có mấy ai thành công, hay đúng hơn, thực sự thành công? Không biết chấp nhận giới hạn, xem ra là một giới hạn khác của con người!

Gửi em – Cô gái yêu ngòi bút

Hình ảnh
Bây giờ Huế đang rất lạnh phải không em? Tôi vẫn nhớ góc nhỏ quen thuộc, nơi ngọn đèn bàn luôn bật sáng. Em ngồi đó say sưa viết gì tôi không rõ. Tôi chỉ nhớ dáng em bé nhỏ, gương mặt em say mê, mái hiên nhà gom lại màn mưa bụi mờ rồi rơi từng hạt rả rích. Qua ô cửa màu gỗ, tôi thấy bó hoa Lavender xinh xắn đặt cạnh khung ảnh nhỏ. Thỉnh thoảng tôi thấy em nhìn vào bức ảnh rồi mỉm cười, tiếp tục viết. Tôi đi ngang qua đó không biết bao lần, nhưng lần nào cũng đưa mắt tìm em như thường lệ. Khung cảnh trước mắt tôi luôn là một bức tranh đẹp. Nét bình yên trên gương mặt em hòa làm một với cảnh vật làm tôi bất giác đưa máy ảnh lên, cảm giác thật muốn lưu giữ. Chiều chủ nhật hôm đó, em khoác trên mình chiếc áo đồng phục màu trắng, viền xanh, in dòng chữ “Tiếng nói sinh viên”. Lúc đó tôi mới biết em tham gia câu lạc bộ Báo Chí, và cũng đoán được em thường viết gì rồi! Một dạo dịp cuối Thu, không hiểu sao góc nhỏ quen thuộc chẳng thấy em đâu. Tôi hay đi ngang qua hơn vì tôi thấy nhớ bức ...

Nắng không tắt vì mưa, con gái nhé!

Hình ảnh
Khi Sunny viết những dòng này đã hơn một năm kể từ ngày bắt đầu chia sẻ blog *sunnysay*. Lớn hơn một tuổi rồi, suy nghĩ cũng lớn thêm một chút, với cả cũng qua teen rồi nên có thể nói vài thứ cho teen nghe rồi nhé :)) Lúc trước 18 tuổi chân ướt chân ráo bước vào đại học, hăng hái bao nhiêu thì vỡ mộng bấy nhiêu các bạn ạ. Hào hứng với một tương lai tươi sáng phía trước, bao nhiêu là dự định, rồi thì hết năm 1 thế nào, hết năm 2 thế nào... Nhưng mà khổ quá! Tính đủ đường thế mà chẳng đâu vào đâu cả, thế là có một thời gian tự thấy chán mình vô cùng luôn, vì sao vì sao, suốt ngày thắc mắc tại sao, mình thiếu gì mà không thể đạt tới mục tiêu đó? Chắc chắn rồi ai cũng vậy thôi, không ai là không vướng vào cái giới hạn của chính mình cả. Khi mà cảm giác mình lạc khỏi ước mơ, rắc rối trong các mối quan hệ, gặp đủ thứ chướng ngại trên đường, chẳng biết phải làm gì tiếp theo... Khi cố gắng mệt rồi, tự nhiên muốn thu mình lại... suy nghĩ một chút! Yên tĩnh đủ lâu, cảm nhận đủ nh...

Ngày mới tích cực nào!

Hình ảnh
Sunny sẽ viết vài dòng trước khi bắt đầu công việc ngày hôm nay. Cảm giác bắt đầu một ngày mới với tâm trạng tốt thật là tuyệt vời. Nhưng làm sao để có đươc tâm trạng tốt nhỉ? Khi mình học cách yêu thương bản thân hơn: đó chính là nền tảng của một tâm trạng tốt. Ví dụ hôm nay là ngày thứ bảy, cả tuần học tập mệt mỏi, căng thẳng như thế thì hôm nay mình nên đi ngủ sớm chứ nhỉ! Đúng vậy đấy! Tối nay mình đi ngủ sớm, sáng mai sẽ tràn đầy năng lượng để làm việc mình thích, ngày mai lại là ngày chủ nhật cơ đấy! Hoàn hảo! Có đủ thời gian để nạp năng lượng, để lên kế hoạch cho một tuần mới sắp đến. Sắp xếp chu đáo và hoàn thành kế hoạch đúng hạn thật không có gì tuyệt vời hơn cả, cái cảm giác kiểm soát được từng bước tiến của mình bạn đã từng cảm nhận được chưa? Khi đột nhiên trong đầu nảy ra một ý tưởng gì đó hay ho: Mình thử xem sao, ai biết được điều thú vị gì sẽ xảy đến? Sáng nay Sunny quyết định sẽ dậy sớm để đi lễ Chúa Nhật, không xe máy, đi bộ vào lúc 5h ...

Cảm ơn thanh xuân!

Hình ảnh
Tôi đã từng muốn vẽ nên một thanh xuân đầy nắng! Tôi có ngòi bút của một trái tim nóng, trang giấy của một thanh xuân tinh khôi, có sắc hồng của tình bạn, sắc xanh hy vọng từ thầy cô, sắc phượng đỏ thắm sân trường, sắc vàng tươi rực rỡ những tháng ngày rong chơi, học hành, cố gắng… Nhưng bạn biết không, đêm đó lúc tôi tỉnh dậy… chỉ thấy một màu trắng toát – lạnh buốt! Tôi chỉ nhớ là mình đã mệt lắm! Mệt đến nỗi không muốn tỉnh dậy nữa, mệt đến nỗi chỉ muốn thu mình lại trong bóng tối thăm thẳm, cảm thấy thế này thật tốt, không nhìn thấy ai, không phải nghe ai nói, không còn cảm thấy lòng nặng trịch bao nhiêu chuyện không vui… Nhưng rồi không biết điều gì đã kéo tôi về, mặc dù không muốn nhưng sức mạnh ấy lớn quá, mạnh mẽ, thôi thúc… tôi phải rời khỏi nơi tuyệt vời này rồi. Màn đêm lành lạnh chào đón tôi với mùi thuốc khử trùng đặc trưng, cơn nhức mỏi vì truyền quá nhiều dịch khiến toàn thân chẳng thể nào động đậy. Tôi bắt đầu cảm nhận được hơi ấm từ bàn tay đang s...

Viết cho teen

Hình ảnh
Teen đã từng thích ai đó chưa? Những tình cảm ở tuổi này đẹp lắm... nhưng cũng mong manh lắm... nên hãy cẩn thận teen nhé! Nói đẹp là vì sao nhỉ? Teen đón nhận thế giới với một trái tim hoàn toàn cởi mở, không dè dặt bởi vì các bạn chưa có gì phải sợ cả. Cứ trải lòng đi teen, những tình cảm ấy đến như một quy luật tự nhiên vậy, như việc các bạn không thể tránh được lực hút của trái đất, nếu bị ai đó cuốn hút thì hãy chấp nhận nó, vì đó là lẽ tự nhiên mà! Các bạn đã từng chưa: Lén bỏ quà vào cặp ai đó, bối rối không biết trả lời làm sao khi nhận được bức thư tỏ tình đầu tiên, cảm thấy vui vui vì biết ai đó đang nhìn về phía mình, hay trêu mình, quan tâm đến mình? Và... teen đã từng nhớ? đã từng khóc vì ai đó hay chưa? Có thể sau này nhớ lại teen sẽ thấy mình thật buồn cười, nhưng ai rồi cũng phải trải qua những kỉ niệm ngây ngô đó thôi. Nhớ nhé! nhớ là nó "ngây ngô" và có phần hơi "khờ" nữa. Vì thế teen đừng để bị ảnh hưởng quá nhiều, nhất là khi mình th...

Mùa xuân của riêng bạn

Hình ảnh
Khi viết những dòng này là lúc tôi vừa đọc xong một câu chuyện, vì vậy đối với tôi đây không còn là bài viết cho số báo hằng tháng nữa, nói chính xác hơn, đây là điều tôi vừa nhận ra và tôi cũng muốn bạn nhận ra nó. Không biết từ khi nào tôi bắt đầu chú tâm thu gom những mảnh cảm xúc quý giá mà một cuốn sách trao tặng. Cầm trên tay một cuốn sách là chìa khóa mở ra một thế giới hoàn toàn mới. Như câu chuyện “Trở về thời thơ ấu” của tác giả Timothy Lenard vậy, tôi không biết ai trong số các bạn đã có cơ hội đặt chân đến nước Mĩ hay chưa, riêng tôi, dầu chưa hề “đi” nhưng đã “đến” rồi. Không chỉ vậy, tôi còn được “nhìn ngắm” một thời niên thiếu tươi đẹp, một mùa xuân trẻ trung, tràn đầy sức sống và thực sự vô giá. Các bạn rồi sẽ phải giật mình tự hỏi như tôi vậy: “Mùa xuân” của mình liệu có ảm đạm quá chăng?” Có được một người bạn thân, có thể dành những kì nghỉ thú vị ở bờ biển phía nam Boston, được cùng nhau đi chân trần trên nền cát nóng bỏng, thả mình theo những chuyến du lịc...